Translate

Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Công đức

Có sự khác nhau giữa công đức và phúc đức.
Phúc đức của con người có thể tăng do việc bố thí, đúc chuông, tạo tượng, in ấn kinh sách vv... Đây chỉ là những việc làm "bên ngoài", có ích lợi cho mọi người.  Phúc đức có công năng giúp chúng ta giảm thiểu nghiệp chướng, tiêu trừ quả báo, để được tai qua nạn khỏi, để bớt chướng ngại trên đường đạo, chứ không giúp chúng ta thoát ly khỏi vòng trầm luân sinh tử. Con người hưởng phúc vẫn còn trong lục đạo luân hồi.  Khi thụ hưởng hết phúc rồi thì  phải đền trả quả báo.
Công đức là công phu tu tập "bên trong", có ích lợi cho chính mình, nhờ tu tập mà có. Công đức có năng lực giúp chúng ta vượt qua bể khổ sông mê, chóng đến bờ giác ngộ và giải thoát. Công đức giúp ta không còn trong lục đạo sinh tử luân hồi nữa. Công đức giúp con người chuyển hóa tâm tính từ phàm phu tục tử trở thành bồ tát, thành Phật.
Chúng ta làm những việc từ thiện sẽ giúp được nhiều người đỡ vất vả. Những việc làm này đem lại lợi ích cho nhiều người và đem lại cho chúng ta phúc đức. Nhưng nếu bản thân Ta không biết tu tâm dưỡng tính, không học kinh điển, không tu tập  thì tất cả việc làm trên đây chỉ là những việc làm bên ngoài, có ích lợi cho nhiều người, nhưng không ích lợi cho bản thân Ta về phương diện giác ngộ và giải thoát. Tại sao vậy?
Bởi vì, tâm tham lam, sân hận, si mê bên trong chẳng những không giảm bớt mà lại có chiều hướng tăng thêm, phiền não không tan biến chút nào mà lại có phần dầy đặc hơn. Khi đó ta sẽ  nghĩ mình đã làm được bao nhiêu việc ích lợi nên ngạo mạn, phách lối ngày một tăng thêm. Khi Ta góp phần in ấn kinh sách cho người khác đọc, còn mình thì không đọc, góp phần bố thí, giúp đỡ người hoạn nạn, nghèo khó, nhưng không hiểu ý nghĩa cao cả của những việc làm đó mà lại mong được "trả công " ở cõi thiên đàng sau này thì chỉ tạo nên phúc đức mà thôi. Như vậy, lòng tham lam tăng thêm quá mức , Ta chỉ có phúc đức hạn chế theo số tiền đã bỏ ra mà thôi.
Nếu như bố thí, cúng dường mà không mong cầu gì cả, giúp người để cho người qua cơn khó khăn, túng thiếu, không đắn đo, không suy nghĩ, không tính toán gì thêm nữa, chúng ta sẽ bớt tham lam, tăng trưởng tâm: từ, bi, hỷ, xả. Như vậy, những việc làm đó vừa ích lợi cho người, vừa ích lợi cho mình. Nghĩa là vừa được phúc đức vừa được công đức.
Khi Ta thực hành lễ phép, cung kính, tôn trọng tất cả mọi người. Khi Ta coi ai ai cũng có "Chân Tâm Phật Tính" như nhau, cũng có ưu điểm để chúng ta học hỏi, noi theo, không phân biệt, không thành kiến, không kỳ thị, không tranh cãi, không hơn thua, không thị phi, không ỷ mình là kẻ trên người trước, kẻ có nhiều công lao, kẻ có nhiều tài năng, kẻ làm được nhiều việc không ai bằng. Như vậy chúng ta được nhiều người thương mến, gần gũi. Như vậy chúng ta có được "đức".
Nên biết : "Ai ăn nấy no. Ai tu nấy chứng" là lẽ công bằng tuyệt đối. Cũng vậy, Ta cần biết "Mình làm mình hưởng. Mình làm mình chịu". Cho nên, ngay từ bây giờ, chúng ta hãy phát tâm, tự thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ của mình, thường xuyên tu tập,  không phân biệt người mới hay người đã tu học từ lâu, Ta cùng hướng dẫn, nương tựa nhau, giúp đỡ nhau, trên bước đường tu tập. Ðược như vậy, chúng ta có "Công Ðức và Phúc Ðức", một cách viên mãn, một cách song toàn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét